Xót xa : Nụ cười ngây dại của 2 đứa trẻ thiểu năng, suốt ngày ôm gấu rách vì nghĩ là Bố

Tưởng rằng sau khi lấy chồng sẽ được hạnh phúc nào ngờ chị Tâm lại rơi vào hoàn cảnh éo le như vậy. Hàng ngày chị đều chở 2 đứa con ngây ngô cùng vào chợ, vừa quét rác vừa trông con.  Nhìn cảnh người phụ nữ gầy với manh áo cũ rích, rờn màu, quanh chị là 2 đưa trẻ ngây ngô có lớn mà chẳng có khôn, lúc nào cùng giành nhau con gấu bông rách bươm, ai nhìn cũng phải rưng rưng nước mắt.

Bé trai Hà Nội được mẹ đưa vào cửa hàng uống nước bị nhân viên chụp trộm câu like

Đó là hoàn cảnh đáng buồn của chị Nguyễn Thị Đồng Tâm ( 41 tuổi ) làm nghề quét rác tại chợ Phú Đa (xã Duy Thu, huyện Duy Xuyên, Quảng Nam) và 2 con gái chị đều bị thiểu năng trí tuệ do ảnh hưởng của chất độc màu da cam di truyền từ mẹ.

Sinh ra đã mang trong mình dòng máu dioxi chị Tâm đã phải chịu khổ cực. Cả hai lần đem lòng yêu thương hai người đàn ông những mong có được gia đình hạnh phúc thì chị lại bị chính những người đã cùng mình đầu ấp tay gối phụ bạc, rồi chối bỏ trách nhiệm với con cái.

tưởng gấu là bố, đứa trẻ thiểu năng ôm gấu vì tưởng đó là bố
Hơn chục năm qua, dù nắng hay mưa, chị Tâm đều dắt 2 cô con gái bị thiểu năng ra chợ quét rác

Con gái đầu của chị Tâm là Nguyễn Thị Mẫn, 14 tuổi, là kết quả mối tình giữa chị và một người đàn ông cùng xã. Mẫn sinh ra đã không được bình thường như bao đứa trẻ khác, em ăn rất khỏe, cơ thể phát triển rất nhanh nhưng trí óc chỉ như một đứa trẻ lên ba.  Bé Mẫn từ nhỏ đã không có tình thương của cha, vì khi con chưa còn tháng người cha vô tâm đã bỏ đi không nói một lời nào. Mãi bốn năm sau ông ấy mới về thăm con được một lần rồi từ đó biệt tích. Ông chối bỏ trách nhiệm với đứa con bệnh tật.

tưởng gấu là bố, đứa trẻ thiểu năng ôm gấu vì tưởng đó là bố
Bé Mẫn và Phương đều đã lớn nhưng đầu óc vẫn không nhận thức được gì, từ chuyện ăn uống cho đến vệ sinh cá nhân đều phải nhờ mẹ

Người mẹ kiên cường chỉ còn biết nuốt nước mắt vào trong gồng gánh nuôi con. Rồi đến một ngày, như một định mệnh năm 2008 chị gặp được một anh xe ôm ở chợ hết lòng quan tâm và chăm sóc cả hai mẹ con chị. Cảm động trước tấm chân tình, chị quyết định xây dựng hạnh phúc thêm một lần nữa, cứ ngỡ cuộc sống sẽ được bình an từ đây, nào ngờ, ngày chị sinh hạ đứa con gái thứ 2 Nguyễn Thị Nhã Phương (7 tuổi) cũng là lúc người đàn ông ấy bỏ xứ mà đi khi nghe bác sỹ thông báo đứa bé cũng mắc căn bệnh giống mẹ.

Vậy là hơn chục năm qua bất kể thời tiết mưa hay nắng, chị tâm đều phải dắt theo 2 đứa con gái thiểu năng ra chợ cùng để quét rác, đây là công việc duy nhất chị có thể làm để nuôi nấng hai đứa con “ngớ ngẩn” cho qua ngày đoạn tháng.

tưởng gấu là bố, đứa trẻ thiểu năng ôm gấu vì tưởng đó là bố
Suốt hơn 10 năm qua, chị vẫn chẳng một lời oán thán hai kẻ đàn ông bội bạc, hằng ngày cần mẫn quét rác kiếm tiền để sống và nuôi các con.

Cả 2 đứa con của chị bé Mẫn và Phương đều đã lớn nhưng đầu óc không nhận thức được gì, mọi sinh hoạt cá nhân của cả 2 bé từ ăn uống, vệ sinh cá nhân, đều phải nhờ vào bàn tay chăm sóc của mẹ. Chị Tâm chẳng có tiền mua đồ chơi cho con, hai đứa trẻ cũng chẳng có ai chịu bầu bạn cùng, chỉ có duy nhất một chú gấu bông nhàu nhĩ cũ nát…

Được biết chú gấu bông cũ kỹ này là kỷ vật duy nhất mà người cha vô tâm của Mẫn đã để lại trong lần ghé thăm con duy nhất cách đây 10 năm, và tới giờ thì không có tin tức gì. Lúc nhỏ, khi hai con thường hỏi mẹ bố đâu, chị Tâm đành nói dối bố chúng chính là con gấu bông đó. Và kể tử đó hai chị em chúng đều nghĩ rằng chú gấu bông chính là bố thật nên ôm ắp suốt ngày, chốc chốc lại đổi cho nhau vuốt ve và gọi “bố”, “bố”…

Nhìn các con như vậy, chị Tâm như đứt từng khúc ruột. Chị cũng như bao người phụ nữ khác, chỉ mong có một gia đình êm ấm, có chồng con đỡ đần, nhưng số phận trớ trêu, cả hai lần hạnh phúc chẳng tày gang…

tưởng gấu là bố, đứa trẻ thiểu năng ôm gấu vì tưởng đó là bố
Hai chị em đều nghĩ rằng chú gấu bông chính là bố thật nên ôm ấp suốt ngày, cứ chốc chốc lại đổi cho nhau vuốt ve rồi gọi “bố”, “bố”…

Sức khỏe ngày càng yếu đi, cơ thể còm nhom, tóc cũng rụng gần hết. Vậy mà, suốt hơn 10 năm qua, chị vẫn chẳng một lời oán thán hai kẻ đàn ông bội bạc, hằng ngày cần mẫn quét rác kiếm tiền để sống và nuôi các con.

Sợ nhất là những ngày trái gió trở trời, những cơn đau tái phát, hành hạ cả 3 mẹ con không thể chợp mắt được. Mà tiền cũng chẳng đủ để mua nổi một viên thuốc giảm đau nên đành cắn răng chịu đựng. Mỗi ngày chỉ được trả công 30 nghìn đồng, đủ tiền cơm cháo qua ngày là hạnh phúc lắm rồi, chị đâu dám mơ đến chuyện thuốc thang, khám bệnh.

Suy ngẫm:

Nếu bạn đang cảm thấy bất mãn và muốn than phiền về cuộc sống, hãy tạm thời ngừng nghĩ về nghịch cảnh của mình, và dành chút thời gian đọc câu chuyện về người phụ nữ bất hạnh và hai đứa trẻ đáng thương ấy, có lẽ bạn sẽ nhận ra rằng mình vẫn còn may mắn biết nhường nào.

Còn nếu đang trong cuộc hôn nhân bế tắc, đang sầu não vì gia đình không hạnh phúc như ý, mong bạn cũng hãy ngừng lại và suy ngẫm. Đối với nhiều người, có một gia đình đủ cả vợ và chồng dường như là một ước mong quá đỗi xa vời…